Tatakaou Shishou Volume 1 – Chương 2 – Part 1

Tatakaou Shishou Volume 1

Chương 2: Quả bom, Công chúa và những người khác nhau. – Part 1

Colio và Relia trở về nhà nghỉ.

Có vẻ như là vẫn chưa có ai liên tưởng đến họ về vụ nổ ở ngoại ô.

Ở đó không có khách tham quan, cũng không có ai chứng kiến.

Colio và Relia lặng lẽ ngồi xuống giường.

“Có vẻ như Hamyuts Meseta đang ở Thư Viện. Colio, chúng ta làm gì đây?”

Colio đáp lời không ngần ngại.

“Chúng ta được bảo phải giết Hamyuts Meseta ở đây. Thế thì chúng ta sẽ giết cô ta ở đây.”

“… Đúng vậy.”

Relia nói vậy rồi trượt vào giường.

“Tôi ngủ đây.”

Colio không trả lời.

 

Cậu tự hỏi liệu Relia có thật sự ngủ chưa hay chỉ là nằm trên giường để đó. Dù sao thì cũng không liên quan gì cậu.

“… Hmm?”

Ngồi trên giường, Colio đột nhiên nhận ra có cái gì đó trong túi quần của cậu.

Cậu quay lại, phát hiện có một mảnh đá trong suốt lẫn trong túi quần sau. Đó là một quyển Sách. Cậu lấy đâu ra thứ này vậy nhỉ? Cậu giật mình, nhận ra.

“… À đúng rồi.”

Gã bán Sách lậu đó hẳn là đã tự ý nhét nó vào túi quần cậu.

Chắc là gã định bắt cậu phải trả tiền cho nó đây. Colio mócs quyển Sách ra, định bụng sẽ ném nó đi.

Colio không hề biết rằng, kí ức được lưu trữ bên trong Sách sẽ chảy vào kẻ chạm vào nó. Kí ức được lưu lại sẽ được tái tạo bên trong tâm trí của người tiếp nhận.

Trạng thái đó được gọi là “đọc Sách”.

Nếu như người ta chạm vào một quyển Sách mà không mang găng tay, nó sẽ được “đọc” ngay tại điểm đó.

Cảnh vật trước mắt Colio hoàn toàn thay đổi.

Cái khoảnh khắc bất ngờ đó không thể được diễn tả bằng lời.

Cậu đang nhìn thấy phong cảnh đáng lẽ không tồn tại, và cảm giác về cái giường cáu bẩn của cậu đã được thay thế bằng sự mềm mại của cơn gió.

Colio đã đánh mất cơ thể trong quyển “Sách”. Chỉ còn lại thị giác, thính giác và xúc giác.

Cậu có thể nhìn cảnh vật bằng mọi góc độ, và lắng nghe tất cả âm thanh từ khoảng cách gần nhất.

Colio nghĩ việc này giống như cậu đang trải qua một giấc mơ vậy.

Bên trong quyển Sách đang là buổi chiều tối.

Phía bên kia những ngọn đồi thoai thoải nối tiếp nhau đến vô cùng, Colio có thể nhìn thấy mặt trời đang chìm dần bằng đôi mắt không tồn tại.

“Tại sao?”

Giọng nói của một gã đàn ông thô lỗ.

“Tôi không có lý do nào cả.”

Là giọng của một người phụ nữ mảnh mai.

“Mọi thứ cần phải kết thúc.”

“Tại sao?”

“Ông, người trong suốt 50 năm qua đã quăng mình vào những cuộc chiến và không ngừng trở nên mạnh mẽ hơn, sẽ thua dưới tay tôi, một người với đôi tay mảnh dẻ như một nhành hoa violet. Nhưng dù nó có vô lý đến thế nào, tôi cũng không có lý do gì cho chuyện này cả.”

“…T-Tại sao chứ…”

“Shlamuffen. Lưỡi gươm Ma thuật Không cười.”

Có tiếng của một lưỡi gươm mỏng như một sợi dây thép vung trong không khí. Sau đó là âm thanh của không khí rò rỉ từ phổi của người đàn ông.

Tại buổi hoàng hôn, có một người đàn ông ngã xuống, và một người phụ nữ nhìn chằm chằm ông ta với ánh mắt u buồn. Bàn tay của người đàn ông vẫn gắt gao nắm lấy một ngọn giáo thép.

Thân ảnh của hai người dưới ánh chiều tà dần trở nên đỏ rực – trông như thể họ sắp sửa bị đốt thành tro bụi.

Người phụ nữ mở miệng nói trong khi nhìn xuống thi thể của người đàn ông.

“Những con người đáng thương.”

Khi nói những lời này, nàng lại vung lưỡi kiếm mỏng một lần nữa. Máu vương trên lưỡi kiếm phân tán ra xung quanh. Một ít bắn lên đôi găng tay trắng.

Đôi găng tay lụa kéo dài đến khuỷu tay, cùng chiếc váy dài vương giả của nàng đều mang một màu trắng muốt như mây trời lững lờ trên bầu trời quang đãng. Và tựa như mây, nàng cũng bị nhuộm màu bởi sắc chiều tà.

Gương mặt của người phụ nữ bị cái nón che khuất, chỉ có thể thấy được phần mũi và nửa dưới khuôn mặt.

Colio nhớ người bán Sách nói đây là quyển Sách từ 300 năm trước.

Vào thời kỳ đó, không có máy móc hay súng ống gì cả, và vì thế nên đó là thời đại mà ngựa, kiếm và Ma thuật chi phối thế giới.

Thế giới không bị thống trị bởi những tổ chức như Hiệp hội hay Nhà nước Cộng hoà, ở thời kỳ đó, các vị vua, quý tộc và hiệp sĩ mới là kẻ thống trị.

Trong suốt thời đại đó, Ma thuật được phát triển hơn.

Trong thời kỳ hiện đại, sức mạnh của máy móc tiện lợi hơn nhiều, nên Ma thuật đã trở nên lỗi thời. Đối với những người bình thường, họ gần như không có cơ hội nào giáp mặt với một Ma thuật sư. Ta chỉ có thể tìm thấy một Ma thuật sư trong số những kĩ sư đặc thù hoặc là các Thủ Thư Quân.

Nhưng, vào thời kỳ đó, lại có hằng ha sa số những Ma thuật sư mạnh mẽ.

Colio nghĩ người phụ nữ này có khi cũng là một Ma thuật sư.

“Nhìn đây này.”

Người phụ nữ lên tiếng. Colio nhận ra giọng của cô ta trẻ trung đến đáng kinh ngạc. Đó là giọng của một cô gái, có lẽ chỉ trong tầm tuổi cậu hoặc hơn một chút mà thôi.

Cô gái nâng thanh kiếm trên tay phải lên trước mặt.

Đó là một thanh kiếm kỳ lạ.

Cán kiếm có hình dạng như là một con nhện. Nó thậm chí còn có tám cái chân mảnh khảnh bám vào tay cô gái. Mấy cái khớp chân nhện bấu sâu vào đôi găng tay lụa của nàng và nhuộm ngón tay nàng bằng màu máu.

Lưỡi kiếm nhô ra từ phần đằng sau của con nhện. Nó được thiết kế mỏng manh như một sợi tơ nhện vậy.

Cô gái bắt đầu nói.

“Thanh kiếm này là Lưỡi gươm Ma thuật Không cười – Shlamuffen. Nó là một trong 7 Vũ Khí Tưởng Niệm còn sót lại trên thế giới này. Trong 7 món vũ khí, nó được cho là thứ tàn bạo và khát máu nhất.

Vũ Khí Tưởng Niệm là những món vũ khí đã được Thần sử dụng trong Kỷ nguyên Thiên Đường. Thanh Shlamuffen này chính là vũ khí được sử dụng bởi lực lưỡng cưỡng chế của những Thiên Thần Trông Coi Sách.”

Không có ai trả lời nàng. Ấy thế mà, nàng vẫn tiếp tục nói.

“Món Vũ Khí Tưởng Niệm này đã bị nguyền rủa vĩnh viễn vì mang trên mình năng lực của Thần. Tôi không thể phá huỷ nó, và cũng không có ai trên thế giới này có thể làm như vậy.

Kể cả khi tôi vứt bỏ nó, chắc chắn nó cũng sẽ tìm thấy một ai đó thế chỗ. Xin hãy tha thứ cho sự bất lực của tôi.”

Phần lưỡi của thanh kiếm – Lưỡi gươm Ma thuật Không cười Shlamuffen – rút ngược trở lại vào trong phần cán một cách êm ả.

“Nhân tiện, cậu có muốn nghe câu chuyện của tôi không?”

Cô gái nói như vậy và gỡ chiếc nón ra, ném đi. Mái tóc của nàng xoã tung và phấp phới sau lưng như một con bướm.

Đó là một mái tóc kì lạ. Màu sắc của nó thật khó mà diễn tả.

Màu hạt dẻ phủ toàn mái tóc. Tuy nhiên, nó lại có vài phần trắng và vài phần đen, tạo thành hoa văn sọc vằn. Giống như màu lông của mèo tam thể vậy.

Tóc của nàng nhảy nhót trong làn gió dịu dàng.

Gương mặt lanh lợi và dịu dàng của nàng hướng về phía ánh sáng đỏ, và nàng nhắm mắt.

Nét mặt thật buồn nhưng cũng thật đẹp.

“18 năm sở hữu sức mạnh này. Số người mà tôi tổn thương lại nhiều hơn rất nhiều số lượng người tôi cứu được.

Dù cho đáng lẽ chẳng có ai đáng bị tổn thương cả.”

Cái cô này đang nói chuyện với ai vậy? Colio nghĩ.

“Trong khoảng thời gian săn đuổi, ân hận và tự trách bản thân vì đã cướp đi mạng sống của con người, tôi chẳng tìm ra điều gì nữa.

Tôi cũng không đưa tay cho những con người đau khổ và dằn vặt vì tội lỗi của mình bên trong căn phòng tối đen.

Trong khi săn đuổi người khác, tôi lại sợ hãi việc săn đuổi chính mình hơn.

Đuổi theo danh vọng, đầu hàng trước cám dỗ.

Ích kỉ. Hám lợi. Hèn nhát. Lười biếng.

Đó đều là tội lỗi của tôi.

Tôi tự hỏi liệu cậu có cảm thương cho tôi không.

Hay cậu đang xem thường tôi?

Dù thế nào tôi cũng không để ý đâu.

Tôi chỉ muốn ở bên cậu thôi.

Dù cho chúng ta ở cách nhau rất xa, miễn sao những mảnh kí ức của tôi vẫn còn bên cậu, đối với tôi vậy là đủ rồi. Đúng vậy, thế là đủ.”

Cô gái bắt đầu bước đi.

“Khi lời nói của tôi chạm đến cậu…

Xin hãy đến nơi mà người quan trọng đã đánh mất ai đó quan trọng với họ. Thứ mà cậu vẫn luôn tìm kiếm sẽ đè nặng lên lưng cậu.

Trong một khoảnh khắc, gió sẽ ngừng thổi.

Khi đó xin cậu hãy chạy ngay đi.

Ừ, tôi cũng vậy. Tôi cũng… ừ, cảm ơn cậu. Thật sự cảm ơn cậu. Tôi vui lắm.”

Nàng ngập ngừng.

“Tôi được gọi bằng nhiều cái tên, cả trong hiện tại lẫn tương lai. Vị Thánh của đất nước. Phù Thuỷ Không Cười. Thậm chí còn bị gọi là “Đồi Mồi”. Cơ mà, tôi lại mong cậu gọi tôi bằng tên thật.”

Cô gái nhoẻn cười trong khoảnh khắc. Đó hẳn là cái cười nhẹ vì xấu hổ.

Hoàng hôn nhanh chóng bị thay thế bởi tấm rèm màu chàm.

Trăng lưỡi liềm đã treo trên trời được một lúc.

Dường như thế giới ấy đã bị cắt ra, Colio bị kéo về thực tại.

Advertisements

[Vietsub] [Movie] Constantine

CONSTANTINE

constantine-movie-poster

Năm phát hành

2005

Đạo diễn 

Francis Lawrence

Kịch bản:

Jamie Delano, Garth Ennis, Kevin Brodbin, Kevin Brodbin, Frank A. Cappello

Sumary:

John Constantine, người được tạo hóa ban tặng một món quà mà anh hoàn toàn không muốn, đó là khả năng nhận diện bản thể của thiên thần và ác quỷ tồn tại trong mỗi con người, chuyên điều tra những vụ án đầy huyền bí và siêu nhiên. Anh hợp tác với nữ thám tử Los Angeles là Angela Dodson điều tra cái chết bí ẩn của người em gái sinh đôi bị tâm thần Isabel Dodson. Khi còn sống, Isabel thường nhắc đến những điều quái dị mà người thường không thấy được.

Lúc này trên vùng sa mạc Mexico, mầm mống của cái ác và bóng tối đang chờ cơ hội để trỗi dậy.

DOWNLOAD

Tatakaou Shishou – Vol 1 – 1-3

Tatakaou Shishou Volume 1

Chương 1: Quả bom, quyển sách, và Thành phố Xám – Part 3

Sau khi đi thêm một chút, họ ra khỏi con hẻm.

Kể từ đây không còn bất kỳ cửa hàng hay ngôi nhà nào nữa, vùng ngoại ô thành phố chỉ toàn là những lô đất trống mà thôi. Có một hàng rào gỗ đánh dấu ranh giới của thị trấn. Mảnh kim loại, gỗ vụn, than đá, xỉ than và cả tá các loại rác thải khác vương vãi xung quanh. Xa xa chẳng có gì ngoài dãy núi xám trải dài vô tận.

“Không có gì ở đây cả.”

“Ừ.”

Nói xong, cả ba dừng bước khi nghe thấy tiếng từ sau gọi tới.

“Hahaha, các cậu đang gặp nguy hiểm đấy.”

Cả ba quay người lại và nhìn thấy một người đàn ông đang nói chuyện với họ.

Đó là một người đàn ông trẻ với nụ cười rạng rỡ trên môi. Anh ta đẩy một chiếc xe cút kít và đến từ cùng hướng với nhóm Colio. Bên trong xe là một núi bánh mì, và bên trên cái thùng nhỏ bên cạnh nó là một khoanh phô mát với một con dao còn cắm bên trong.

Anh ta có vẻ như là một người bán bánh mì. Cái xe cút kít kêu kin kít khi người đàn ông đó đến gần nhóm Colio.

“Mấy cậu hên đó. Thằng cha già kia lúc nào cũng bất chấp để bán hàng. Mấy người trong khu này đều là nạn nhân của ổng. Dù cho việc này cũng không ảnh hưởng gì mấy.”

Nói vậy xong, người đàn ông chỉ chỉ vào đám bánh mì trong xe.

“Nhân tiện, mấy cậu ăn trưa chưa? Bánh mì của tôi lúc mới ra lò khá ngon đấy.”

Cả ba người nhìn nhau.

Lúc này đúng chuẩn là giờ ăn trưa rồi.

Ba người dựa vào cái hàng rào gỗ cạnh họ. Người đàn ông rút con dao cắm trong miếng phô mát ra.

“Sao mấy cậu lại mặc đồ giống nhau vậy?”

Người đàn ông trẻ tuổi hỏi trong khi nhét con dao vào ổ bánh mì.

Anh ta trông cỡ tuổi của Relia. Có vẻ như anh chàng này là một gã tốt tính. Chắc hẳn là anh ta đã làm việc này từ nhỏ vì trông anh ta khá thành thạo trong việc xử lý đám bánh mì và phô mát.

“Thật ra cũng chẳng vì lý do nào cả.”

Relia nói với một cái nhún vai.

Một miếng bánh mì có giá 1 kirue. Một ly bia gừng[1] cũng có giá 1 kirue. Relia rút trong ví ra một tờ 10 kirue nhàu nát và nhận lại bốn đồng kirue.

Người đàn ông trẻ cầm con dao, nhanh nhảu cắt bánh mì và pho mát.

Một lát sau, anh ta đưa bánh mì cho ba người và rót cho họ chút bia từ cái thùng, dù họ không hề yêu cầu anh ta làm như vậy.

Ba người không nói lời nào và bắt đầu ăn.

“Với cái giá như thế này thì khá là ngon đấy chứ.”

Relia nói. Trông không có vẻ gì là lời xã giao.

Colio không quan tâm. Cậu cứ cắn bánh mì và uống bia.

“… Hamyuts Meseta ở đâu?”

Colio lẩm bẩm. Có vẻ như người bán bánh mì không nghe cậu nói gì.

“Hmm? Cậu muốn uống thêm hả? Vậy là phải thêm 1 kirue đó.”

Colio đứng dậy nói,

“Hãy cho chúng tôi biết Hamyuts Meseta ở đâu.”

Cậu tiến tới chỗ anh ta. Người bán bánh có vẻ như đang ngạc nhiên với mấy lời kỳ lạ của cậu.

“Nói.”

Ngay khi Colio sắp rút con dao ra, Relia đã giữ tay cậu từ đằng sau.

“À xin lỗi nhé. Cái cậu này có hơi lạ xíu.

Cho chúng tôi thêm tí bia được không?”

“… Hở. Tất nhiên, cảm ơn.”

Người đàn ông trẻ thả đồng kirue vào túi và tò mò nhìn Colio.

“Với cả, tôi hỏi cậu cái này được không?”

“Cứ hỏi đi.”

Người đàn ông trông có vẻ bối rối. Anh ta hẳn đang nghĩ họ là những người kì cục.

“Cậu có biết Hamyuts Meseta ở đâu không?”

“Hamyuts Meseta ở đâu á?”

Người đàn ông trẻ tuổi đó đáp lại câu hỏi của Relia.

“Cổ ở đâu ấy hử… Cổ là Chỉ Huy của Thư Viện, thì không phải cổ sẽ ở đó sao?”

“Ở Thư Viện Bantorra à?”

“Ừ. Các cậu không biết hả?”

“À, hiểu rồi, cũng đúng.”

Relia gãi đầu.

Người đàn ông nhìn chằm chằm Relia một cách kì cục.

“Ừm… xin lỗi chứ, nhưng các cậu đến đây để làm cái gì vậy?”

“Chỉ đi ngắm cảnh thôi à.”

“Ở cái chỗ này hả?”

“Chúng tôi có hứng thú với nó từ lâu lắm rồi.”

“… hmm.”

Người đàn ông nghiêng đầu. Đúng như Colio nghĩ, anh ta đang nghi ngờ.

“Cơ mà, nếu các cậu muốn ngắm cảnh, các cậu nên mua Sách của ông già kia. Mấy quyển Sách thú vị thật sự.”

“À, nếu chúng tôi thấy thích thì sẽ mua.”

“Ừ, hồi lâu lắm rồi, tôi có bị ổng dụ mua một quyển. Và cái quyển Sách đó…”

Người đàn ông đột ngột ngưng nói.

“Sao vậy?”

“Sao là sao cơ?”

Anh ta giơ ngón tay, chĩa về phía Hyoue đang ngồi cạnh Relia.

“Anh ta bị sao thế?”

Colio trông thấy bánh mì lẫn bia đều đã rơi cả xuống đất. Hyoue ném bữa ăn đi và cào cấu ngực mình.

“Haaa, aaa, haaa…”

Anh ta đang cào vào quả bom bên trong ngực. Nếu mà cái ống chân không bị vỡ, anh ta coi như xong đời.

“Hyoue, cậu…”

“R-R-Relia, tôi đang ăn, thì…”

Cái cốc của Colio rơi xuống đất.

“Chờ đã, c-cứu tôi, Relia, cứu tôi…”

Hyoue đứng dậy và kéo lê đôi chân của mình, hướng về phía Relia.

Relia không chạy về phía cậu ta. Thay vào đó, anh ta quay người.

Và bắt đầu quay lưng chạy khỏi Hyoue.

“Colio, chạy đi, nhanh lên!”

Relia thét lớn, và Colio cuối cùng cũng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Colio ném miếng bánh mì đi và bắt đầu cắm cổ chạy hết tốc lực.

“Cả anh nữa!”

“Hả? Tại sao cơ?”

Người bán bánh mì hết nhìn Hyoue rồi lại nhìn Relia với vẻ bối rối.

Hyoue khuỵu xuống. Cậu ta đang cố gắng ngăn không cho không khí bên ngoài thâm nhập vào cái ống chân không, bằng cách dùng mấy ngón tay che lại chỗ bị nứt.

Nhưng vẫn có thể nghe được tiếng rạn nứt từ cái ống chân không đang phải chịu quá nhiều áp lực.

“Relia, đ-đ-đừng đi, R-Relia…”

“Có chuyện gì vậy? Trông cậu không khoẻ…”

“Colio, chạy m–”

Tiếng của Relia, Hyoue và người bán bánh mì đã bị một tiếng nổ vang trời nuốt chửng. Colio ngã quỵ như thể cậu bị đẩy từ đằng sau.

Vai cậu đập vào mặt đất và bằng cách nào đó, cậu đã tránh được vụ nổ. Cậu đưa lưng đỡ lấy đống đất nóng, liều mạng bảo vệ quả bom trong lồng ngực.

“R-Relia…”

“Colio, cậu ổn không?”

Khi anh ta gọi Colio cũng là lúc âm thanh đã trở lại xung quanh họ. Relia nằm sấp xuống phần đất ở ngay trước vụ nổ nên anh ta có vẻ đã tránh được hơi bom.

Nhìn lại nơi mặt đất đen thùi, có vài đốm lửa tàn còn sót lại. Khúc củi chỗ họ ngồi ban nãy giờ chỉ còn là đám tro.

Thi thể bên cạnh đó hẳn là của người bán bánh mì. Đầu và tay của anh ta đã bị nổ tung.

Không còn có thể thấy được Hyoue nữa. Anh ta đã trở thành tro bụi và biến mất không dấu vết.

“…”

Colio sững sờ nhìn quang cảnh trước mắt.

Con hẻm bắt đầu ồn ào. Có vẻ như mấy người nghe tiếng của vụ nổ đang kéo đến.

“Chuồn thôi, Colio.”

Colio và Relia chạy ngược hướng với đoàn người đang chạy đến. Phía bên này gần như không có người nên không ai có thể thấy họ cả.

Sau khi chạy một quãng, họ bắt đầu đi bộ, cố tỏ ra là mình vô tội. Dù sao thì mấy kẻ chạy trên đường đều sẽ trông rất là khả nghi.

 

Một hồi sau, họ dừng lại.

Relia quay người nhìn về phía sau. Họ lúc này đã cách khá xa chỗ vụ nổ. Người dân đang đi lại trên đường như thể không có chuyện gì xảy ra. Hẳn là họ vẫn chưa biết gì về vụ nổ.

“Không biết ở đây đã yên tâm được chưa.”

Colio nói. Relia thì lại chẳng nói gì.

“Này, chúng ta nên làm gì đây?”

“Làm gì?”

“Chúng ta nên làm gì? Có nên khóc không? Nhưng tôi lại biết anh ta không đủ lâu để có thể khóc cho anh ta. Chúng ta chỉ vừa mới nói chuyện kể từ khi gặp nhau.”

Đúng như Relia nói. Ba người bọn họ chỉ vừa gặp nhau khi đang trên đường đến đây. Họ có rất ít dịp có thể nói chuyện cùng nhau.

“Chúng ta nên làm gì đây, Colio?”

Colio suy nghĩ một chút rồi trả lời.

“Hãy giết Hamyuts Meseta.”

“Tại sao chúng ta phải làm thế?”

“Quên cậu ta đi. Hãy giết Hamyuts Meseta.”

Relia đấm vào tường.

“… Cậu nói đúng, nhưng…”

“Chúng ta làm gì cũng vậy thôi. Chúng ta sẽ giết Hamyuts Meseta bằng quả bom trong ngực, và chết.”

“… Đúng, nhưng!”

Relia lại đấm vào tường một lần nữa. Nó hơi rung lên một chút, còn nắm tay của anh ta thì đầy máu.

“Nhưng…”

Relia rơi vào im lặng sau khi nói câu này.

 

Trong một lúc, cả Colio lẫn Relia đều đứng lặng yên, không ai nói với ai câu nào.

Thời gian cứ trôi qua.

Khi bầu trời bắt đầu chuyển đỏ, Relia mới lên tiếng.

“Này Colio, cậu có bao giờ tự vấn bản thân chưa?”

“Tự vấn cái gì cơ?”

“Cậu không muốn biết lý do ư?”

“Lý do gì cơ?”

“Tại sao chúng ta lại phải giết Hamyuts Meseta bằng mọi giá?”

Relia nói trong khi chạm vào quả bom trên ngực.

“Tôi không biết.”

Colio đáp.

“Ai là người đã ra mệnh lệnh này cho chúng ta? Ai là người đã đánh cắp trí nhớ của chúng ta, và rồi đặt bom vào người chúng ta?”

“Tôi không biết. Tôi sẽ giết Hamyuts Meseta.”

“… Nhưng tại sao…”

“Tôi sẽ giết Hamyuts Meseta.”

Mặt Relia cau lại khi anh ta chạm vào quả bom trên ngực.

“Tôi sẽ giết…”

“Như vậy là đủ rồi.”

Relia cuối cùng cũng im lặng.

“Tôi sẽ giết Hamyuts Meseta.”

Relia không đáp.

“Quay về thôi.”

Colio nói. Và Relia bắt đầu bước đi mà không nói lời nào.

 

Colio không biết vì sao cậu lại phải giết Hamyuts Meseta.

Cậu cũng không biết ai là người đã ra lệnh giết cô ta.

Cậu cũng không biết có phải các cậu đang nằm trong một cái tổ chức nào đó hay không.

Nhưng cậu không tự vấn về những chuyện như thế.

Colio thấy như vậy cũng được.

Cậu tự hào về bản thân về điều đó.

Một quả bom không đặt câu hỏi về bất cứ cái gì.

Một quả bom không tò mò.

Khi mà cậu giết Hamyuts Meseta, cậu cũng sẽ chết.

Đó chính là ý nghĩa của một quả bom.

Cậu thấy bản thân là một quả bom kiểu mẫu, một quả bom xuất sắc.

Tôi không phải là con người.

Tôi là một quả bom.

Colio sống cùng với cái suy nghĩ độc nhất như vậy.

[1] Bản English: ginger ale: một loại nước ngọt có gas hương gừng, thường dùng như thuốc tại gia giúp giảm khó tiêu và say tàu xe. (https://vi.wikipedia.org/wiki/Ginger_ale )

Tatakaou Shishou – Vol 1 – 1-2

Tatakaou Shishou Volume 1

Chương 1: Quả bom, quyển sách, và Thành phố Xám – Part 2

“Bình tĩnh lại chút nào chưa?”

Relia nói. Hyoue gật đầu và kéo mép áo của anh ta xuống.

Ba người đang ngồi trên giường. Trong căn phòng của cái nhà nghỉ rẻ tiền, gần như không có gì ngoài mấy cái giường. Thậm chí còn chẳng có bàn hay một cái ghế.

“Nếu lại chảy mủ thì nhớ phải lau đi ngay.”

Relia nói.

“Được rồi.”

Trong ba người bọn họ, Relia có thể xem như là một thủ lĩnh.

Cũng không có lý do gì đặc biệt lắm cho việc này – có lẽ vì anh ta là người lớn tuổi nhất, hoặc có lẽ vì anh ta có tí hiểu biết. Colio nghĩ anh ta tầm hai mươi. Nhưng cậu không chắc lắm.

Hyoue lớn tuổi hơn Colio, nhưng hẳn là nhỏ hơn Relia – vào khoảng mười bảy hoặc tầm tầm đó. Anh ta chẳng có điểm gì nổi bật, bình thường đến mức khiến Colio gặp khó khăn khi phải nhớ lấy gương mặt khó mà có thể nhận diện trong đám đông đó. Và cái cậu trai có nước da bệnh tật này ấy, dù đang ngồi bình thường vẫn trông như đang sợ hãi cái gì đó.

Trong ba người thì Colio là người nhỏ tuổi nhất. Cậu chỉ khoảng mười lăm. Cậu cũng là người thấp bé nhất cả bọn, và cậu trông lại càng bé nhỏ hơn nữa vì có tật cứ hay khom lưng khi đứng.

Tóc mái của cậu để dài che mất đôi mắt và phần tóc sau cũng dài chạm đến gáy. Nhìn từ mặt bên, trông cậu chẳng khác nào như đang đội miếng giẻ lên đầu vậy.

Mặt mũi cậu thì cũng u ám và thiếu sức sống như Hyoue. May ra thì còn được đôi mắt thoảng chút ánh sẫm lạ lùng.

Cả ba đều mặc quần tây màu kaki và áo vải lanh xám. Cũng vài năm rồi chúng không hề được là ủi, thế nên cái nào trông cũng nhăn dúm và nhạt màu. Trên mấy cái móc cạnh bên giường, treo ba cái áo jacket cũng bạc màu không kém. Kích cỡ dù có khác nhau nhưng chúng chắc chắn là hàng cùng một lô.

“Giờ chúng ta làm gì đây?”

Relia nói với hai người còn lại.

“Chúng ta sẽ giết Hamyuts Meseta.”

Colio trả lời. Nên Relia hỏi tiếp.

“Rồi, chúng ta làm gì đây?”

“…”

Colio vẫn chưa nghĩ về cái gì cả.

“Lúc này chúng ta chỉ là những du khách.”

Hyoue lên tiếng.

“Đi ngắm cảnh thôi.”

Colio và Relia nhìn nhau.

“Đúng vậy.”

“Được đấy.”

Cả ba nói như thế rồi chậm rãi đứng dậy.

Hành lý của ba người trong nhà nghỉ đều gọn nhẹ. Chúng có thể được đặt vừa vào những chiếc túi nhỏ màu nâu cho mỗi người.

“Chúng ta có nên mang cái này theo không?”

Colio hỏi.

“Tôi nghĩ chúng ta chỉ mang những thứ cần thiết thôi.”

Ở mặt trong của chiếc túi vải, có thể thấy được mấy chữ được viết trên đó.

“Giết Hamyuts Meseta.”

Bên trong cái túi là quần áo, bản đồ, một quyển nhật kí, một cái ví tiền, một cây bút và mực. Có chữ viết trên cán bút.

“Giết Hamyuts Meseta.”

Trên tấm bản đồ, có cái gì đó được viết bằng mực đỏ.

“Giết Hamyut Meseta.”

Cậu viết nhật ký mỗi ngày. Và Relia lẫn Hyoue cũng vậy. Nội dung của quyển nhật ký thì ngày nào cũng như ngày nào.

“Hôm nay tôi vẫn chưa giết Hamyuts Meseta.”

Có cái gì đó được viết ở trang cuối cùng. Đó không phải chữ của Colio.

“Hôm nay tôi đã phát nổ cùng Hamyuts Meseta.”

Giờ thì cậu cầm theo bản đồ và ví tiền. Mấy món đồ còn lại cậu không biết sử dụng.

“Còn dao thì sao?”

“Tôi không biết nữa, cứ mang theo vậy.”

Relia nói.

Có một con dao trong cái túi ẩn bên trong quần. Colio đã tìm thấy nó. Và kể cả trên lưỡi dao cũng đã bị viết lên:

“Giết Hamyuts Meseta.”

“Đi thôi.”

Relia nói.

Và cả ba chậm chạp rời khỏi phòng.

 

Họ rời khỏi nhà nghỉ và xuống thị trấn.

Đôi mắt của Colio phản chiếu màu trắng nhạt của bầu trời xám xịt và sắc đen nhạt nhoà của thị trấn màu xám.

Ba người đang ở trong thị trấn gọi là Toatt Mining.

Với 5000 người sinh sống, đây chỉ là một thị trấn nhỏ.

Thị trấn Toatt Mining nằm ở góc phía tây của đất nước lớn nhất thế giới, nước Cộng hoà Ismo và toạ lạc ngay giữa dãy núi Plote.

Thị trấn được bao bọc bởi dãy núi khổng lồ trải dài từ bắc xuống nam, ở phía tây gần như là một đại bình nguyên, còn phía đông lại là vùng biển mênh mông.

Ngoài thành phố cảng ở phía đông ra, thì trăm cây số xung quanh đây chẳng có lấy một nơi có sự sống. Cứ như thể là đấng kiến tạo nên thế giới đã lỡ tay đặt đại Toatt Mining vào một nơi nào đó.

Chỉ có một lý do duy nhất để tạo nên một thị trấn ở cái nơi như thế này.

Vì nơi đây có một cái mỏ giúp người ta lấy Sách ra.

Phần lớn người dân ở Toatt Mining đều làm việc để khai thác Sách và sống cùng với những quyển Sách. Sách chính là nguồn sống nơi đây.

Thị trấn Toatt Mining mới sáng ra đã náo nhiệt.

Từng đoàn người rời khỏi nhà của họ, hướng đến những khu mỏ.

Mang theo những công cụ lao động như cuốc chim và khoan tay trong những cái ba lô đeo trên vai, thân thể của những người đàn ông xuống phố bị nhuốm bởi mùi của bụi bẩn và dầu máy.

Họ đang hướng đến khu mỏ để có thể xuyên qua lớp đất đá mà tìm ra những quyển Sách. Nếu họ thành công tìm ra Sách, họ có thể sẽ được chiêu đãi món bia và thịt lợn xông khói vào buổi tối. Và nếu như không thể tìm ra quyển Sách nào, họ chắc chắn sẽ phải ngồi nhà xì xụp món súp đậu.

Hầu hết những người đàn ông đi quanh thị trấn đều là những người như vậy. Colio và hai người kia bước đi trong cái mùi của dầu máy và than đá.

Những con đường đan chéo nhau ở giữa thị trấn. Một chiếc xe chở hàng chở đầy than đá đi qua họ. Bốn người đàn ông đang đẩy cái xe, hướng về phía ngọn núi.

Phía đối diện là một chiếc xe chở hàng chất đầy Sách đang đổ dốc, phát ra tiếng rin rít khi nó đi dọc theo con đường.

Những người đàn ông đẩy xe hát cùng với nhau.

“Chúng ta là những người thợ mỏ. Than đá là bạn, và rễ cây là đồng chí.

Hầm mỏ là địa ngục hay thiên đường đây? Bọn Thủ Thư Quân kia đang sau lưng chúng ta kìa!

Nếu chúng ta tìm ra Sách của cô gái yêu dấu ấy,

Hãy để chúng ta gửi một cái hôn…”

Cái xe cút kít được đẩy ngang qua bọn Calio và biến mất.

Con đường dẫn đến nhà ga ở lối vào thị trấn. Những quyển Sách sẽ được đưa lên xe lửa và chở đến thị trấn kế bên và từ đó chúng sẽ được tàu vận chuyển đến Thư Viện.

Đám người Calio đã đến Thị trấn Toatt Mining bằng cái xe lửa đó vào hai hôm trước.

“Này, cái gì thế kia?”

Hyoue hỏi.

Và chỉ về hướng những cái ống khói nhô ra từ bên sườn núi.

Họ không thể thấy rõ vì đang ở quá xa, nhưng chúng rõ ràng là những cái ống khói rất lớn. Tất cả chúng đều nhả ra một lượng lớn khói xám xịt che phủ cả bầu trời.

“Đám khói kinh thật.”

Hyoue nói. Quả thực là ở thị trấn này, đi đến đâu cũng sẽ chỉ ngửi được mùi tro. Và vì bầu trời hiện đang sáng lên, cả thị trấn trông xỉn màu cả đi.

“Bên trong mỏ họ đốt rất nhiều than đá. Họ đào xới bằng máy móc để tìm kiếm Sách bên trong đất đá.”

Relia nói.

“Không thể xử lý đám khói đó sao?”

“Ai biết được… có lẽ mấy người Thủ Thư kia đã quá bận rộn.”

Relia bình phẩm.

Một thị trấn của than đá, máy hơi nước, khói bụi và những quyển Sách.

Đó chính là ấn tượng của Colio về Thị trấn Toatt Mining.

 

Ba người rời khỏi tuyến đường chính, đi vào một con hẻm.

Đủ loại cửa hàng trải dài hai bên dọc theo con đường hẹp.

Bánh mì đen được trưng ngay trước cửa tiệm bánh và quần áo cũ cùng mấy đôi giày gỗ dành cho công nhân làm việc trên núi chất đống trong cửa hiệu quần áo.

Một quán rượu nhỏ cung cấp súp và khoai tây nướng cho những người đàn ông đi đào Sách. Rất nhiều người ồn ào và nhét đầy đồ vào cái bụng của họ.

Trước mặt họ, những người bán hàng rong đi vòng quanh cùng những cái giỏ, bán đủ thứ đồ đạc trên đời.

Phía cuối con đường chỉ còn lại những người ăn xin không thể lên núi làm việc và bọn trẻ con đang nô đùa.

Cả ba xuyên qua đám đông này.

“Hyoue, Colio.”

Relia dẫn đầu, lên tiếng.

“Các cậu có bao giờ đọc một quyển Sách chưa?”

Colio không nói gì. Người hỏi là Hyoue.

“Chưa.”

“Tôi cũng vậy.”

Relia vừa đi vừa đáp. Colio và Hyoue theo sau.

“Nhưng, có thể cách đây rất lâu các cậu đã từng đọc.”

“Có lẽ, nhưng tôi không biết.”

Hyoue lắc đầu. Colio vẫn không nói gì cả, nhưng cậu cũng nghĩ như Hyoue. Trong cậu chỉ có kí ức của nửa năm về trước.

Cậu đã tỉnh dậy trong một căn phòng đá tối tăm, biết được mình là một quả bom và cũng biết rằng một quả bom thì không được có niềm vui. Sau đó, vào ngày hôm trước, cậu đến thị trấn này để giết Hamyuts Meseta.

Cậu sẽ giết Hamyuts Meseta ở thị trấn này. Colio chẳng có mục tiêu gì khác ngoài chuyện đó. Cậu đã gặp Relia và và Hyoue trên chuyến tàu đến đây.

“Này, chúng ta tán gẫu chút nhé?”

Relia đột nhiên nói.

“…Hử?”

Colio đáp.

“Nếu chúng ta chỉ đi mà không nói gì sẽ trông lạ lắm.”

“… Nói vậy cũng đúng.”

Colio nhìn quanh. Vào lúc này, cậu không cảm thấy có ai trong thị trấn này để ý đến họ.

Nhưng sẽ rất tệ nếu họ để bị nghi ngờ.

Tuy nhiên, cậu lại chẳng tìm được chủ đề để nói chuyện. Giết Hamyuts Meseta – Cậu chỉ biết có vậy thôi.

“Chúng ta nên nói gì?”

Colio hỏi, và Relia trả lời.

“Hãy nói về các vị thần vậy.”

“Thần?”

“Có lần tôi đã nghe về câu chuyện của các vị Thần.”

Relia nói với giọng hoài niệm.

“Khi nào vậy?”

“Tôi không biết nữa. Chắc là lâu lắm rồi.”

“Anh vẫn còn kí ức chưa bị xoá sao?”

Colio và Relia ngạc nhiên. Relia nhìn lại hai người.

“Hai cậu không có à?”

“… Tôi không.”

Hyoue nói.

“Tôi cũng vậy.”

Colio đáp.

“… Ra vậy.”

Gương mặt của Relia hiện lên vẻ cô đơn, nhưng anh ta không nói thêm gì nữa.

“Dù sao thì, hãy cứ tán gẫu một chút. Rồi ta có thể giết Hamyuts Meseta.”

Colio nói.

“Rồi… Tôi nên bắt đầu từ đâu nhỉ?”

Relia suy nghĩ một chút rồi bắt đầu nói.

“Tôi cũng quên gần hết rồi. Ví dụ như là đã nghe chuyện này ở đâu và khi nào.

Tôi chỉ là còn giữ được kiến thức của mình thôi.

Rất lâu về trước, Người Giám Sát Sự Khởi Đầu và Kết Thúc đã xuất hiện trên thế giới này.

Đầu tiên, Người Giám Sát Sự Khởi Đầu và Kết Thúc sử dụng hỗn mang để tạo nên bầu trời, mặt đất và biển cả. Việc này đã khiến Người tiêu tốn hàng triệu năm.

Kế tiếp, Người nhào nặn phần hỗn mang còn sót lại, tạo ra động vật và cây cối. Việc này lại mất một trăm ngàn năm.

Sau đó, bằng việc xử lý phần hỗn mang còn lại, Người tạo nên loài người. Việc này mất thêm mười ngàn năm.

Cuối cùng, Người tự chia thân thể của mình ra và tạo ra ba vị Thần.”

Relia tiếp tục nói. Hyoue và Colio lắng nghe và không nói thêm gì.

“Ba vị thần được Người Giám Sát Sự Khởi Đầu và Kết Thúc giao phó trọng trách. Họ chia thế giới ra làm ba phần, mỗi người cai quản một phần.

Đó là Người Giám Sát Những Việc Chưa Xảy Đến – Orntorra, Người Giám Sát Những Việc Đang Hiện Hữu – Toitorra, và Người Giám Sát Những Việc Đã Qua – Bantorra.

Người Giám Sát Sự Khởi Đầu và Kết Thúc để lại thế giới cho ba Người Giám Sát mới rồi tiến vào giấc ngủ vĩnh hằng. Đó chính là sự khai sinh của thế giới này.”

Relia tiếp tục câu chuyện.

“Vị Thần Quá Khứ Bantorra được giao trách nhiệm giám sát và lưu trữ lại tất cả những hoạt động của loài người.

Để làm được như vậy, Bantorra đã tạo ra một thư viện. Để người ta không thể vào đó, ngài đã tìm một mê cung dưới lòng đất và xây dựng thư viện ở đó.

Thư viện ấy hiện giờ vẫn còn tồn tại và hoạt động. Nó được biết đến với cái tên Thư Viện Bantorra.

Sau đó, Bantorra tạo nên những quyển Sách mà ta có thể bước vào bên trong.

Bantorra thu thập linh hồn của người đã khuất, và chôn vùi chúng vào lòng đất. Khi linh hồn bị chôn vùi, chúng sẽ mất đi sinh lực. Và sau khi sinh lực đã bị rút hết ra, linh hồn sẽ trở thành hoá thạch.

Những linh hồn hoá thạch chứa đựng toàn bộ kí ức của chủ sở hữu. Bằng cách chạm vào hoá thạch, người ta có thể hồi tưởng lại những kí ức đó.

Bantorra giao lại nghĩa vụ khai quật những quyển Sách lại cho các Thiên Thần Trông Coi Sách của ngài.”

Khi Relia kể đến đoạn này, một người đàn ông mang theo một cái giỏ chứa đầy Sách đi ngang qua anh. Trông chúng bám đầy đất cát, có vẻ như chúng là những quyển Sách vừa được khai quật.

“Cách đây rất lâu, khi mà Thần còn cai quản loài người, đó được gọi là Kỷ Nguyên Thiên Đường.

Xuyên suốt Kỷ Nguyên Thiên Đường, không hề có chiến tranh, nghèo đói và trộm cắp – Một thời đại yên bình.

Nhưng, vì nhiều việc đã xảy ra, mà Thần không còn ở bên loài người.

Quyền giám sát thế giới được giao lại cho loài người, và Thần linh rời bỏ mặt đất.

Không còn là một trong ba vị Thần giám sát, Vị Thần Quá Khứ Bantorra đã bị nhốt trong Phòng Điều Hành của Thư Viện và không bao giờ bước ra nữa.

Vì thế nên Bantorra đã giao phó việc quản lý Thư Viện lại cho loài người.

Kể từ đó, việc khai quật Sách và quản lý thư viện trở thành công việc của loài người.

Những người được Bantorra để lại cho Thư Viện đó được biết đến với cái tên Thủ Thư Quân.”

“… Ồ, tôi biết chuyện đó.”

Hyoue nói.

“Để có thể vào được Thư Viện, cậu sẽ cần phải đánh bại những con thú bảo vệ nơi đó, vì thế nên Thủ Thư Quân ngoài kiến thức lịch sử còn cần phải có sức chiến đấu kinh người.

Nghề nghiệp đòi hỏi khắt khe nhất trên thế giới chính là Thủ Thư Quân.

Trong số rất nhiều Thủ Thư Quân, kẻ mạnh nhất sẽ trở thành Quyền Chỉ Huy của Thư Viện Bantorra.

Cả hai cậu đều biết cô ta. Đó chính là Hamyuts Meseta.”

Colio cũng biết về Hamyuts Meseta.

Xuyên suốt lịch sử chỉ có bốn người phụ nữ nắm giữ vị trí dẫn dắt thế giới. Trong số những chiến binh mạnh mẽ nhất, cô ta là kẻ giết người khủng nhất.

“Tôi biết chuyện này, Relia.”

Hyoue nói.

“Tôi tự hỏi tại sao mình lại biết nhỉ. Tôi không biết nữa.”

“Anh không nhớ ư?”

“Đúng vậy. Vì tôi gần như đã mất hết kí ức rồi.”

“Vậy tại sao anh lại nhớ chuyện vừa rồi?”

“Tôi không biết.”

Relia nghiêng đầu. Colio, người vẫn luôn im lặng giờ mới mở miệng.

“Được rồi.”

“…”

“Quan trọng hơn là, hãy giết Hamyuts Meseta.”

“… Đúng vậy.”

Khi nói như vậy, thời gian tán gẫu cũng chấm hết. Sau đó không còn ai nói gì nữa.

Colio có chút đố kỵ với Relia vì anh ta còn giữ được một ít kí ức của mình.

Nhưng, kể cả khi anh ta có thể nhớ được cái gì đó, nó cũng không thể giúp anh ta giết được Hamyuts. Vì họ tồn tại là để giết Hamyuts Meseta, nên Relia như thế vẫn là có chỗ khiếm khuyết.

Nghĩ về điều này khiến cậu đỡ rầu rĩ hơn một chút. Cảm xúc của cậu lại hoàn toàn một lần nữa tập trung vào việc giết Hamyuts Meseta.

 

Đột nhiên…

“Mấy chú khoái Sách hả? Hồi nãy mấy chú vừa nói về các vị Thần đúng không?”

Một giọng nói gọi theo cả ba khi họ đang bước đi.

Ở cuối con hẻm là một người đàn ông trải trên đất một tấm vải lớn. Bên trên tấm vải là những quyển Sách bụi bặm. Lúc này, gã đàn ông râu quai nón đang vẫy tay với đám Colio.

Một kẻ bán Sách.

“Ghé xem thử cái đi. Giá rẻ như bèo ấy mà.”

Gã bán Sách nói vậy. Và Colio dừng chân ở quầy của gã.

Đó là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Sách.

Nó có hình dạng một bản mỏng bằng đá to cỡ bàn tay. Một quyển Sách nguyên vẹn có hình chữ nhật. Nhưng những quyển “Sách” được bán ở đây toàn là những quyển sứt sẹo, những mẩu bị tách rời, hay chỉ là vài mảnh nhỏ.

“Mại dô, mại dô. Mấy quyển Sách này mới được đào lên ngày hôm qua đây. Cái nào cũng đáng giá hết.

Mua về để tự thẩm cũng được, mà bán cho Thư Viện để đổi đời cũng được luôn.

Ghé xem đi, ghé xem đi mọi người, toàn là hàng loại một không thôi.”

Mua bán Sách là bị cấm. Nhưng có vẻ như gã bán Sách này không quan tâm. Hắn cao giọng hướng về phía bộ ba.

“Mấy cái cậu kia. Sách của cửa hàng chúng tôi là dành cho mấy người như các cậu đó.”

Đám người Colio định bỏ đi. Cái tên bán Sách chợ đen này hẳn là đang định kiếm vài món hời đây.

Gã bán “Sách” đứng dậy và tiến đến gần hơn. Có vẻ như hắn đang nhắm tới Colio, người đi sau cùng trong cả bọn.

“Ê, nhóc nhỏ thó. Quyển này thế nào?

Đây là Sách của một vị tướng trong Thời Kỳ Đế Quốc. Hôm qua tự tay tôi đã đào nó lên đấy. Chính tôi là người đã mang cái cậu nhỏ này ra khỏi lòng đất. Không tin thì cậu cứ nhìn thử xem.”

Relia quay lại và nói với Colio.

“Colio. Kệ hắn đi. Đi thôi.”

“Ừa.”

Nhưng gã bán Sách vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

“Đừng nói vậy chứ, coi nào, nhìn thử cái thôi.

Hay là cậu không thích mấy thằng tướng hả?

Vậy cái này thì sao?”

Gã bán Sách giật mạnh áo của Colio và cho cậu xem một quyển Sách. Colio quay lại và nhìn vào quyển Sách trong tay người đàn ông.

Cậu không biết tại sao.

Trong khoảnh khắc, chỉ một khoảnh khắc nhỏ thôi, cậu cảm thấy mắt mình hướng về phía quyển Sách đó.

Nhìn lướt qua, quyển Sách ấy trông như một bản mỏng làm từ thuỷ tinh bán trong suốt. Nó có có dạng tam giác nhọn. Đó là mảnh nhỏ của một quyển Sách, với kích cỡ vừa với lòng bàn tay của cậu.

“Một quyển Sách bị vỡ chỉ có thể cho cậu thấy được chút ít, nhưng đổi lại thì nó khá rẻ.”

“Colio. Cậu làm cái gì thế? Đi thôi.”

Quyển sách bán trong suốt có màu như tuyết. Vì lý do nào đó, Colio cảm thấy có một chút ấm áp kỳ lạ từ nó. Và vì lý do nào đó, cậu đã nghĩ về nó như một thứ gì đó quý giá.

“Cậu sẽ bất ngờ khi chạm vào nó đấy. Đây này, cậu thấy sao? Đây là một quyển Sách rất có giá trị, nó là của một nàng công chúa cách đây 300 năm đó.”

“Colio!”

Bị gọi, Colio quay lại. Cậu rời mắt khỏi tay của gã bán Sách và chạy về phía của Relia cùng Hyoue.

“Này nhóc, đừng bơ tôi chứ.”

Người đàn ông đuổi theo cậu. Máu bốc lên đầu Colio.

Colio nắm lấy con dao bên trong túi quần.

Cậu hoàn toàn không có tí kinh nghiệm nào trong mấy cái trò múa dao, nhưng Colio nghĩ là cậu có thể dễ dàng giết một đối thủ như thế này.

Đừng cản trở tôi. Tôi phải giết Hamyuts Meseta.

Cậu nghĩ vậy và chuẩn bị rút con dao ra…

“Này. Ngươi có giấy phép của Thư Viện không đấy?”

Một người qua đường đột ngột chụp lấy tay của gã bán Sách.

Relia vốn đã cao, người đàn ông này còn cao hơn anh ta một cái đầu, so với ông ta thì Colio còn chẳng giống như là một con người.  Người đàn ông trong bộ âu phục đeo một khẩu súng lớn bên hông. Colio có thể nhìn thấy hoa văn được chạm khắc trên báng súng. Hoa văn hình ổ khoá.

“Có chứ. Nhưng tôi để quên ở nhà rồi…”

Người đàn ông to cao dễ dàng nhấc bổng gã bán Sách.

“Không, tôi nói thiệt mà…”

Gã bán Sách phỉnh phờ, cố để mà thoát tội, nhưng người đàn ông kia chẳng thèm nghe. Ông ta vác gã bán Sách lên vai rồi hướng đến tuyến đường chính.

Nhìn theo bóng lưng của người đàn ông, Relia nói:

“… Đó là một Thủ Thư Quân.”

“Hử?”

Cái khoá đồng đỏ tượng trưng cho quá khứ và là dấu hiệu của thuộc hạ của Thần. Đó là biểu tượng của những Thủ Thư Quân.

“… Anh biết nhiều thật đấy, Relia.”

Hyoue ngạc nhiên.

“Nhưng, đó không phải là Hamyuts Meseta, đúng chứ?”

Colio hỏi.

“Đúng vậy. Hamyuts Meseta là phụ nữ.”

“Vậy thì hắn không liên quan gì đến chúng ta. Chúng ta không quan tâm đến bất kỳ ai ngoài Hamyuts Meseta.”

Colio nói. Còn Relia thì trông như vẫn đang suy nghĩ gì đó.

“Đi thôi, Relia. Chúng ta sẽ giết Hamyuts Meseta.”

“Đúng vậy. Hãy giết Hamyuts Meseta.”

“… À. Được rồi.”

Một lần nữa, ba người lại uể oải bước đi.

Tatakaou Shishou – Vol 1 – 1-1

Tatakaou Shishou Volume 1

Chương 1: Quả bom, quyển sách, và Thành phố Xám – Part 1

“Colio Tonies”

Có ai đó nói trong bóng tối.

Colio Tonies ngẩng mặt lên. Cậu không thể thấy gì cả. Cậu tách má mình ra khỏi nền đá.

Ngực của cậu đau, và âm thanh của cơn gió có thể xuyên qua nó mỗi khi cậu thở. Trong miệng cậu nóng ran, đầy những dịch nhầy, và khi di chuyển lưỡi, cậu có thể cảm thấy có cái gì đó đang tróc ra. Rất đau. Cơ mà, Colio hiện không bận tâm đến điều đó.

Cậu cố gắng cử động tay để lau đi vết bẩn trên mặt, nhưng không thể. Cánh tay cậu bị trói chặt bởi mấy cọng thừng ướt nhẹp. Còn đôi bàn tay thì đang bị đè dưới cái cơ thể lật ngửa của cậu, và cậu chẳng thể cử động nổi một ngón tay.

“Colio Tonies. Loài người là gì?”

Đó là giọng của một người đàn ông, nhưng quanh đó lại không có bất kỳ thân ảnh nào. Bên cạnh Colio trên sàn đá là cái máy hát cổ với một cái đĩa đồng đang xoay tròn. Giọng của người đàn ông vang lên từ cái máy hát.

Nhìn vào nó, Colio trả lời.

“Loài người là đứa con mà Thần Linh yêu nhất. Họ là những người có thể kết nối ánh sáng của Thiên Đường và Trái Đất. Với tình yêu và sự tự do, họ dệt nên những tấm thảm thêu hạnh phúc bằng cuộc sống của chính mình.”

Colio không còn có thể hiểu được mình đang nói gì. Cậu chỉ là phải nói như vậy.

Cậu cảm thấy như là mình chưa ăn gì kể từ trưa của ngày hôm trước. Trí nhớ của cậu mù mờ, nên là cậu cũng không thể nhớ được mình thật ra đã ăn hay chưa.

Cổ tay bị trói đau đớn. Làn da của cậu ướt đẫm mồ hôi và phần thịt lộ ra của cậu bắt đầu mưng mủ.

Cậu chẳng thể cảm nhận được ngón tay của mình. Mà cậu còn không biết mình có ngón tay hay không.

“Tiếp tục đi, Colio Tonies.”

“Người bị thương cần được giúp đỡ.

Người đau khổ cần được cứu vớt.

Người cô độc cần được yêu thương.”

“Tại sao lại như vậy?”

“Vì toàn thể loài người sinh ra là để được hạnh phúc. Họ được sinh ra là để yêu thương.”

“Ta sẽ hỏi ngươi một lần nữa. Loài người là gì?”

“Là những kẻ sinh ra có quyền có được mọi hạnh phúc trên thế gian. Là những kẻ yêu, được yêu, được hi sinh, không phải chịu đau khổ, và có được niềm hạnh phúc tột cùng trong suốt cuộc đời.”

“Tốt.”

Colio tiếp tục cuộc đối thoại của mình với cái máy hát.

Nội dung của cuộc đối thoại này vốn đã được định sẵn. Cậu không được phép nói bất kỳ thứ gì khác. Cậu cũng không được phép nghĩ về bất cứ thứ gì khác. Colio chẳng có chút giá trị nào với chiếc máy hát.

“Vậy, Colio Tonies. Tại sao cậu lại như thế này?”

“Bởi vì Colio Tonies không phải con người.”

“Colio Tonies là gì?”

“Colio Tonies là một quả bom.”

“Colio Tonies là một quả bom.”

“Colio Tonies là một quả bom.”

Đột nhiên, Colio phát hiện có ai đó đang nhìn cậu. Cánh cửa dẫn đến căn phòng đá chỉ có thể chứa được hai người này đã mở ra tự lúc nào, và một người đàn ông tiến vào.

Cẳng chân trái của Colio phát đau. Người đàn ông đã giẫm lên chân của cậu. Bị ép xuống nền đá, xương cốt của cậu kêu răng rắc đau đớn. Khi mà cậu nghĩ là chân của mình sắp lìa khỏi đầu gối rồi thì gã lại đá vào hông cậu. Cơ thể của Colio lăn trên sàn nhà như một cây bút chì. Với thân người vẫn nằm dài trên sàn, cậu yếu ớt ngẩng cổ dậy.

Không biết từ lúc nào, cái máy đã ngừng hát. Lần này đến lượt gã trực tiếp thẩm tra cậu thay cho cái máy hát.

“Colio Tonies. Ngươi là cái gì?”

“Colio Tonies là một quả bom.”

Câu trả lời của Colio có vẻ như đã khiến gã hài lòng.

“Câu trả lời xuất sắc.”

Gã nói như vậy và căn phòng bật sáng. Colio bị ánh sáng làm loá mắt và kêu lên đau đớn.

“Có vẻ như như vậy là đủ rồi.”

Người đàn ông nói. Còn Colio thì chẳng thể hiểu nổi là cái gì đủ. Cơ thể của cậu đau đớn và mệt mỏi. Cậu không muốn nghĩ về cái gì, cũng như chẳng muốn cảm nhận cái gì cả.

“Colio Tonies. Ta sẽ nói cho ngươi biết lý do mình được sinh ra.”

Giọng nói hướng về Colio đang nằm dài trên sàn đá lạnh lẽo.

“Ngươi được sinh ra là để giết chết Hamyuts Meseta. Hãy lặp lại theo ta, Colio Tonies.”

Mặc cho sự mệt mỏi và đau đớn, Colio vẫn tiếp nhận lời nói của người đàn ông kia. Ai là Hamyuts Meseta? Sao lại phải giết cô ta? Làm sao tôi giết được cô ta? Cậu không thể hiểu được những vấn đề đó, nhưng thôi cậu cũng không có vấn đề gì với việc đó.

“Colio Tonies được sinh ra là để giết Hamyuts Meseta.”

Gã đàn ông đứng cạnh Colio nói.

“Một lần nữa, lặp lại.”

“Để giết Hamyuts Meseta.”

“Một lần nữa.”

“Giết Hamyuts Meseta.”

“Giết Hamyuts Meseta.”

“Giết Hamyuts Meseta.”

Sợi thừng đang trói cổ tay của Colio được gỡ ra. Cảm nhận được cái đau khi da thịt tiếp xúc với không khí xung quanh, Colio cau mày.

“Giết Hamyuts Meseta.”

“Giết Hamyuts Meseta.”

Colio bò dậy.

Colio lẩm bẩm. Cái máy hát đã im bặt, gã đàn ông đã rời đi, và không còn ai nói chuyện với Colio cả.

“Giết Hamyuts Meseta.”

Trong căn phòng trống rỗng, Colio lẩm bẩm với chính mình.

Đó chính là đoạn kí ức đầu tiên của Colio.

 

Có một cơn gió từ đâu đó thổi vào. Ngọn gió mang theo mùi hôi thối của bụi bẩn. Colio bị đánh thức bởi cái mùi này. Trước mặt cậu là cái giường gỗ có mùi y hệt như vậy, cả cái tấm trải giường mỏng manh treo trên đó cũng có mùi tương tự như thế. Colio nhận ra cậu đã dậy.

Bên ngoài sáng trưng; trời đã sáng. Qua lớp kính của cái cửa sổ ám màu khói, có thể nhìn thấy bầu trời và mấy đám mây thậm chí có màu sắc còn ảm đạm hơn.

Đã lâu rồi cậu không nằm mơ.

Đó là giấc mơ về đoạn kí ức đầu tiên của Colio.

Giết chết Hamyuts Meseta. Đã nửa năm trôi qua kể từ cái ngày cậu biết về những câu từ đó.

Colio duỗi mình trên chiếc giường bụi bặm.

Đó là một căn phòng chật hẹp chỉ có thể chứa được ba cái giường, nằm trên tầng hai của một căn nhà nghỉ nhỏ. Có xác của một con bướm đêm trên cái đèn dầu treo trên trần nhà. Colio hiện đang tạm trú lại căn phòng đầy mạng nhện này.

“… Nếu không động đến thì sẽ không đau. Nhưng cử động thì lại đau lắm.”

Một giọng nói vang lên. Ngay cạnh giường của Colio, có hai người đàn ông đang nói chuyện. Colio biết tên của cả hai người. Relia Bookwatt và Hyoue Janfus. Hyoue Janfus đang nằm trên giường, nửa thân trên để trần, còn Relia Bookwatt đang ngồi cạnh anh ta. Có vẻ như Relia đang nhìn vào ngực của Hyoue.

“Khi cúi người về phía trước cậu có thấy đau không?”

“Mỗi khi tôi cử động thì nó lại đau… nhìn đây, nó đang mưng mủ.”

Hyoue rên rỉ đau đớn. Relia nhìn vào nó, nhăn mặt.

“À, đúng rồi. Nó đang mưng mủ.”

“Ừ. Tôi cảm thấy rất lạ kể từ tối hôm qua.”

Giường của Relia đã được gấp gọn gàng. Có vẻ như cả hai người bọn họ đã dậy từ sớm.

“Có chuyện gì vậy?”

Colio hỏi Relia.

“Hyoue thấy không ổn.”

Relia nói.

“Cậu ấy đang bị nhiễm trùng. Có lẽ đã có bụi bẩn lọt vào cái lỗ trước ngực cậu ấy. Tôi thì không bị như vậy… Còn cậu thì sao Colio?”

Nghe nói vậy, Colio đặt tay lên ngực mình. Phần ngực của cậu mảnh dẻ và gầy như thể cậu có thể cảm nhận được xương sườn của chính mình.

Giữa ngực, gần gần chỗ trái tim – Tay của Colio có thể cảm nhận được một hòn đá lớn.

Colio cẩn thận vuốt ve hòn đá được cấy vào bên trong cậu.

Giờ nghĩ lại mới thấy cậu có chút không thoải mái. Việc nhấn vào hòn đá và cảm nhận áp lực từ nó lên lá phổi khiến cậu cảm thấy khó thở.

“Có lẽ. Tôi nghĩ đó là do không khí bên ngoài.”

“Ồ, tôi cũng nghĩ vậy,”

Nói đoạn, Relia cởi cái áo sơ mi màu xám, phơi ra bộ ngực trông cũng chẳng có gì khoẻ khoắn hệt như Colio.

Ở giữa ngực, cũng giống như Colio, là một hòn đá lớn được cấy vào.

“Bởi vì không khí ở đây không được tốt… Nhìn nè. Bụi bẩn đang bám vào vị trí giữa hòn đá và phần thịt. Chúng ta nên loại bỏ chúng đi đã.”

Để có thể cấy hòn đá vào bên trong, một ít thịt ở phần ngực đã bị khoét đi. Da của họ bị cắt ra như những con ếch giải phẫu và người ta mở một cái lỗ trên ngực họ. Một số xương sườn cũng đã bị lấy mất.

Sau khi cấy hòn đá vào, người ta bao cái chỗ da đã cắt ra lại, và khâu hòn đá vào da họ bằng mấy cây đinh. Phần da chết căng cứng đó đen lại và khô đi. Gió có thể lùa vào khe hở giữa phần da, cơ đã chết và xương sườn của họ.

Một hòn đá màu nâu đỏ như đất sét được đặt vào bên trong. To cỡ một nắm tay.

Mấy sợi dây đồng lồ lộ trên da thịt như mạch máu. Và chúng bị bịt lại bằng những cây đinh và mảnh thép bao quanh.

Một ống chân không được gắn vào giữa. Bên trong cái ống có chứa một loại bột màu đen. Thứ bột đen đó là thuốc súng có khả năng phát nổ ở nhiệt độ phòng.

“Nếu cậu cử động sai, nó có thể sẽ phát nổ. Tôi không nghĩ nó sẽ nổ lúc này, nhưng…”

Relia lo lắng nói trong khi vẫn vuốt ve hòn đá. Cả Relia lẫn Colio đều biết hòn đá trông như đất sét kia chứa toàn vật liệu gây nổ cường độ cao. Nếu ống chân không bị vỡ và thuốc súng bên trong bắt lửa, mọi thứ xung quanh sẽ chỉ còn là tro tàn.

Relia có một quả bom được cấy vào phần ngực.

“Tốt hơn hết chúng ta nên cẩn thận. Nếu một trong số chúng ta phát nổ, hai người còn lại cũng đi tong luôn.”

Hyoue nói. Tất nhiên là ngực của anh ta cũng có một quả bom hệt như của Relia.

“À, được rồi.”

Colio, người trong tình trạng tương tự lên tiếng.

Ba người đàn ông với quả bom trong ngực trông có vẻ lo lắng.

“Có đau không Hyoue?”

Relia chạm vào quả bom của Hyoue. Hyoue rên rỉ như thể sắp nôn.

“… Nhưng đỡ hơn một chút rồi. Tôi nghỉ một chút sẽ ổn thôi.”

“Tôi hiểu rồi, trong lúc đó tôi sẽ rửa vết thương cho cậu vậy. Và sau đó…”

Đang nói, những lời của Relia chợt dừng lại.

Colio biết tại sao.

“Relia, không có ‘sau đó’ đâu.”

Colio nói. Biểu cảm của Relia vẫn không thay đổi.

“À đúng vậy.”

“Hãy nhanh chóng giết Hamyuts Meseta trước khi quả bom của tôi vỡ ra.”

Hyoue nói với một cái cau mày.

“Đúng vậy. Hãy nhanh chóng giết Hamyuts Meseta.”

Colio lặp lại theo anh ta. Và Relia cũng vậy.

“Hãy giết Hamyuts Meseta.”

“Hãy giết Hamyuts Meseta.”

“Hãy giết Hamyuts Meseta.”

Ba người lặp đi lặp lại câu nói đó, như thể nó đã trở thành một bài đồng ca.

[Light Novel] Tatakaou Shisho – The book of Bantorra

Tatakaou Shisho

The book of Bantorra

Tatakau Shisho

Light novel: Tatakaou Shisho – The book of Bantorra

Tác giả: Ishio Yamagata

Minh hoạ: Shigeki Maeshima

Bản dịch Eng của TATAKAU SHISHO LIGHT NOVEL TRANSLATION

Đây là bản dịch fanmade, hoàn toàn phi lợi nhuận, vui lòng không mang ra khỏi blog khi không có sự cho phép.

Sơ lược:

“Giết Hamyuts Meseta”

Đây là một câu chuyện về một thế giới nơi người chết đều biến thành “Sách” và được lưu trữ trong một Thư Viện. Một chàng trai tên Colio Tonies đã bị xoá trí nhớ và đặt vào người một quả bom. Mục tiêu của cậu là giết chết Thủ Thư Quân mạnh nhất thế giới, Hamyuts Meseta. Nhưng một ngày kia, cậu đã chạm vào “Sách” của một nàng công chúa xinh đẹp và yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên. Và tình yêu này đã cuốn cậu vào một cuộc chiến khổng lồ…

Volume 1

Minh hoạ

Chương 1: Quả bom, quyển sách, và Thành phố Xám Part 1 | Part 2| Part 3

Chương 2: Quả bom, Công chúa, và những người khác nhau Part 1 | Part 2

[SnB fanfic] – Xin lỗi chương 5

[SnB fanfic] – Xin lỗi – Chương 5
– Biết ngay là do cái tên đần đó mà!
Rita bực bội dằn mạnh từng bước.
Ngay từ cái lúc nghe được tin có một con rồng khổng lồ xuất hiện, cô đã đoán được chắc chắn tác giả lại là cái cặp đôi gây rối này rồi. Cô biết Azazel đã nung nấu một kế hoạch nào đó, nhưng cô không nghĩ hắn lại táo tợn đến mức chặn đường thằng nhóc Charioce, lại còn dám mang cả Nina theo nữa. Chẳng phải cô đã cảnh cáo hắn không được để cô nhóc này dính vào hay sao?
Hừm, lần này hắn đừng hòng mình nhẹ tay khi băng bó.
Rita thở phì phì tức giận.
Rồi đột nhiên, “bà cô trẻ” ngoái lại với cô gái phía sau:
– Lần sau không được giúp hắn nữa, rõ chưa?
Thề với đám thiên thần trên Thiên giới, cô và hai tên kia đã lo lắng đến chết đi được khi không thấy Nina, Mugaro lẫn Azazel-đầy-thương-tích trở về. May mà cuối cùng Nina cũng đã trở về vào lúc hoàng hôn, nếu không có lẽ cô và Bacchus sẽ xới tung cái vương đô này bằng cỗ xe của lão ta mất.
Rita thở dài, đã lâu lắm rồi cô mới lại cảm thấy khẩn trương như vậy.
– Được rồi mà Rita, chúng ta phải nhanh lên. Azazel… tôi sợ anh ta chịu khi.
– Hắn ta dai như gián ấy, không chết được đâu.
– Nhưng… – Nina nhìn xuống bàn tay của mình, nhớ lại nhiệt độ của Azazel lúc đó. – Lúc đó anh ta nóng lắm, như nồi nước đang sôi vậy, nếu là người bình thường thì đã có thể chết rồi.
Rita không trả lời ngay, chỉ ra hiệu cho Nina im lặng một chút vì đang có hai gã hiệp sĩ đi tới. Chờ đến khi hai tên đó đã đi khá xa, Rita mới tiếp tục cuộc đối thoại:
– Thiên thần vốn được tạo ra từ những ngọn lửa, nên nhiệt độ có phần cao hơn con người. Nếu sốt thì đương nhiên là phải rất nóng.
– Thiên thần? Nhưng A… – Cô gái nhỏ hạ giọng khi đi qua một trạm gác – Anh ta chẳng phải là…
– Nhóc nên bổ sung kiến thức một chút đấy. – Rita lườm – Đừng có mà cứ giao du với những người mà mình vẫn chưa biết rõ lai lịch.
– Anh ta chẳng phải là ác ma sao? – Cô gái nhỏ đưa hai tay lên đầu, làm ra vẻ như đó là một cặp sừng – Có thiên thần nào mà lại có sừng chứ?
Cô gái zombie thở dài:
– Có…
Cuộc nói chuyện lại tạm thời gián đoạn khi hai cô gái đến gần cổng thành. Đúng như Azazel nói, sau cuộc tấn công của Rồng Đỏ và Ma tộc, vua Charioce đã cho thắt chặt an ninh. Lính gác ở cổng thành cũng đã dày đặc hơn. Họ kiểm tra từng người ra vào thành, lật từng cái áo khoác và kiểm tra từng kiện hàng. Dù có hơi thô lỗ nhưng cách này đúng là có thể đảm bảo an ninh ở mức cao nhất. Giờ phút này, ngay cả một con ruồi cũng khó lòng mà vượt qua được trạm gác của cổng vương đô chứ đừng nói đến những kẻ nổi loạn.
Nina hít một hơi, cố gắng tỏ ra thật bình thường.
– Đừng có làm quá lên thế, họ sẽ nghi ngờ đấy. – Rita nhắc nhở.
Cô gái nhỏ gật gật đầu, bình tĩnh bước đến trạm gác, theo sau là Rita với gương mặt khó ở như thường lệ.
– Nina, cháu đi đâu vào giờ này vậy?
Một người lính già thân thiện chào hỏi cô gái nhỏ.
Nina chỉ mới đến vương đô vài tháng, nhưng sự vui vẻ và nhiệt tình của cô bé đã nhanh chóng trở nên nổi tiếng, kể cả đối với những người lính gác cổng thành. Thi thoảng Nina mời họ vài quả táo dại khi có việc phải giao hàng bên ngoài thành, đổi lại, họ đôi lúc cũng cho Nina vài ổ bánh lót dạ mỗi khi cô trở về với cái bụng lép kẹp. Cô gái nhỏ cũng là một cô bé ngoan ngoãn và lễ phép, nên mọi người lính gác cổng đều rất có cảm tình với cô.
Trong khi Nina cười ha ha chưa biết giải thích thế nào thì Rita chỉ “chậc” một cái đầy phiền phức rồi nói luôn:
– Nhỏ này đi ra ngoài lấy ít thuốc với tôi.
– Ồ, cả Rita nữa này. – Người lính già niềm nở – Lâu lắm mới lại thấy nhóc ra ngoài đấy.
– Liên quan đến ông chắc? – Rita nheo mắt, trông thái độ chẳng có chút nào phù hợp với hình dáng của một cô bé.
– Con nhỏ này! – Một người lính trẻ hơn cáu kỉnh đe dọa, mũi thương hơi hạ xuống một chút. – Dám vô phép với đội trưởng sao?
– Rita… – Nina nhắc nhở.
Nhưng cô nàng zombie vẫn dửng dưng, như thể họ đang nói về một ai khác vậy.
– Haha, không sao không sao. – Người lính được gọi là đội trưởng cười to, rồi ông nháy mắt khi nhẹ nhàng gạt cây thương của cậu trai trẻ – Từ cái ngày tôi mới đứng đây gác cổng, cô bé đã có thái độ như vậy rồi. Hơi khó chịu vậy thôi nhưng cô bé là người tốt. Cảm ơn cô hôm trước đã chữa cho thằng nhóc ở nhà tôi nhé, Rita.
– Ừm. – Cô gái nhỏ đáp lại một tiếng ậm ừ vô thưởng vô phạt. – Thế giờ có cho bọn này ra không?
– Tất nhiên rồi. – Người lính già né sang một bên – Mờ-
– Đứng lại đó!
Một giọng nói ồm ồm đột ngột xuất hiện. Tiếp đó là tiếng lanh canh quen thuộc của những mảnh thép nặng nề va vào nhau theo từng bước chân, trộn lẫn trong đó còn có tiếng móng ngựa gõ trên nền đường lát đá.
Nina giật bắn mình, còn Rita thì lại “chậc” một tiếng.
Một gã hiệp sĩ mặc giáp đen tiến đến gần hai cô gái, hất hàm hỏi người đội trưởng già:
– Sao không kiểm tra họ?
– Thưa ngài, vì ở đây chúng tôi đều biết họ. – Người lính già lễ độ giải thích – Hơn nữa, ngài cũng thấy đấy, hai cô gái này đang ra ngoài với hai bàn tay không.
– Ta không nghĩ vậy. – Gã hiệp sĩ chỉ tay vào cái túi sau hông Nina – Cái túi này có thể đựng được ối thứ đấy chứ. Mở ra cho bọn ta xem.
– Không được! – Nina phản đối. – Ông có quyền gì mà lục túi của tui chứ?
– Quyền của hiệp sĩ hoàng gia.
Gã tuyên bố như vậy rồi đưa tay muốn giật lấy cái túi của cô bé. Nhưng Nina đã nhanh hơn một bước, lùi lại, tránh khỏi tầm tay của gã. Cô ôm cái túi sát bên mình, như thể bên trong có chứa thứ gì đó cực quan trọng đối với mình.
– Con nhỏ này… – Gã gầm gừ, rồi hất đầu ra hiệu cho cấp dưới vây quanh cô.
– Nina, cháu đưa cái túi cho ông ấy đi.
Người lính già khuyên nhủ. Ông không mong Nina gây chuyện với bọn hiệp sĩ này. Dù cho vua Charioce là một vị vua tốt, đám hắc hiệp sĩ của ngài ấy lại là một lũ hách dịch và đáng sợ, tốt hơn hết là đừng nên dây vào chúng. Cô bé có thể gây sự với các hiệp sĩ Orleans, nhưng bọn này thì không.
– Không. – Nina lè lưỡi.
Nhưng ngay lập tức đã có một gã hiệp sĩ nhanh tay giật lấy cái túi của cô rồi nhanh chóng trở về đội hình. Động tác của gã mau lẹ, hoàn toàn đối lập với hình dáng thô kệch bên ngoài.
– Mở nó ra. – Gã hiệp sĩ đen ra lệnh.
– Không đượ-
– Để họ mở.
Rita – nhân vật từ nãy đến giờ vẫn im lặng – lúc này mới lên tiếng. Trái với bộ dạng khẩn trương của Nina, cô gái zombie nhỏ nhắn chỉ lườm bọn hiệp sĩ đen đầy khinh thường rồi bình thản nhìn chúng mở cái túi.
Giây thứ nhất, cái chốt túi kêu một tiếng tách.
Giây thứ hai, một vài hắc hiệp sĩ nhảy dựng lên bởi một bàn tay xám ngoét thò ra từ trong túi.
Đúng vậy, là một bàn tay. Một bàn tay “mặc” tạp dề tí hon.
Rocky nhảy xổ ra từ trong cái túi nhỏ nhắn, năm ngón tay liên tục ngọ nguậy rồi “bước đi” như những cái chân tí xíu. Bàn tay zombie len lỏi trong những cái bờm ngựa mượt mà, cạ cạ một chút, khiến lũ ngựa lồng lên như phát rồ, hất cả chủ nhân của chúng xuống đất. Sau khi đã hài lòng với hỗn loạn mà mình gây ra, Rocky nhanh chóng buông mình xuống mặt đường, lon ton chạy trở về với vị bác sĩ tí hon đang ôm bụng cười nắc nẻ. Gương mặt khó ở quanh năm sáng bừng một cách tinh quái khi cô gái zombie nhỏ nhắn chế nhạo các vị hiệp sĩ hoàng gia:
– Đây là do các người tự chuốc lấy đấy nhé, hahaha.
– Con nhỏ hỗn xược! – Một tên hắc hiệp sĩ quát. Nếu lúc này mặt hắn đang lộ ra, hẳn đó sẽ là một bộ mặt hết sức tức cười.
– Lêu lêu ~
Lùi một bước ra sau lưng Nina, Rita tiếp tục chọc ghẹo bọn hắc hiệp sĩ. Hành động của “bà cô trẻ” lúc này chẳng khác đứa con nít là bao.
– Ngươi…
– Đủ rồi.
Một giọng nói uy nghiêm cất lên.
Một bộ giáp trắng sáng loáng đột ngột xuất hiện dưới ánh đèn, theo sau là đội hiệp sĩ Orleans cùng một vài hắc hiệp sĩ.
– Bệ hạ!
Toàn bộ hiệp sĩ cùng lính canh ở đó đồng loạt quỳ gối trước bóng người uy nghi vừa xuất hiện. Oai vệ trên lưng ngựa, được bao bọc trong bộ khôi giáp sáng ngời, đó chính là vị vua vĩ đại đã mang lại sự phồn vinh cho đất nước hiện tại: vua Charioce XVII.
Thấy hai cô gái vẫn đứng yên, vị lính già vội nhắc nhở:
– Hai đứa mau quỳ xuống!
Nhưng cả hai cô gái vẫn ngẩng cao đầu.
Dù cho Charioce XVII là một người vĩ đại trong mắt người dân, nhưng đối với Nina đó chỉ là một tên bạo chúa đối xử tàn nhẫn với các ác ma yếu đuối. Suy nghĩ đó khiến cô bé không thể quỳ gối trước vị vua này.
Còn đối với Rita, cô bé căn bản là không quan tâm lắm. Dù gì so với cô đó cũng chỉ là một thằng nhóc, tại sao cô lại phải quỳ gối trước nó?
Thái độ của cả hai người khiến một vài binh sĩ phẫn nộ. Nhưng ngay khi họ vừa định tiến lên, vua Charioce đã vung tay ý bảo họ lui xuống. Thúc cho ngựa tiến lên vài bước, Charioce nhìn chằm chằm hai cô gái trước mặt. Thực ra không ai rõ có phải là nhà vua của họ đang nhìn hay không, vì hiện tại cả gương mặt của ngài đều đã bị mũ sắt che kín. Không khí nặng nề bao trùm cả một vùng. Đùa giỡn với quân đội là tội lớn, bất kính với vua là tội chết. Giờ đây chỉ cần nhà vua ra lệnh, sẽ không ai có thể cứu được hai cô gái này nữa.
– Hai cô gái này có chút không hiểu quy tắc, mong bệ hạ xá tội.
– Ngươi quen họ sao, Kaisar?
Charioce cúi đầu nhìn vị Đội trưởng vừa ở đâu chạy đến và hiện đang quỳ xuống trước ngựa của mình. Giọng nói của nhà vua vẫn dửng dưng, không ai có thể đoán được suy nghĩ của ngài trong lúc này.
– Thưa đúng.
Kaisar cung kính trả lời, một giọt mồ hôi lạnh lăn trên thái dương. Anh không hiểu Rita và Nina đang có tính toán gì khi bảo anh ngay khi hết ca trực hãy mau chóng đến cổng thành để giải vây cho họ, nhưng có vẻ họ đã đi quá xa rồi. Nếu lúc này vua Charioce giáng tội xuống, một đội trưởng nhỏ nhoi như anh chắc chắn không thể gánh nổi cho hai cô.
Không gian tĩnh lặng trong vài giây.
Rồi đột nhiên vỡ tan trong tiếng “hừm” đầy hứng thú của vị vua trẻ:
– Không cần phải lo lắng. Hắc hiệp sĩ mới là những người cần bị trừng phạt vì dễ dàng để cho hai cô gái nhỏ xỏ mũi như vậy.
– Bệ hạ?
Kaisar kinh ngạc ngẩng đầu, hoàn toàn theo không hiệpp suy nghĩ của vị vua mà mình đang phục vụ. Đồng thời, trong lúc đó, toàn bộ những hiệp sĩ bị hai cô gái trêu ghẹo đều nhất tề quỳ xuống, đồng thanh:
– Xin bệ hạ thứ tội!
– Được rồi. – Vua Charioce khoát tay – Chúng ta còn nhiều việc cần làm hơn là ở đây tranh cãi với các cô gái.
Rồi vị vua trẻ quay ngựa, ra lệnh cho các nhóm hiệp sĩ tiếp tục nhiệm vụ. Sau khi binh lính của mình đã vào vị trí, trước khi xuất phát đến địa điểm tiếp theo, Charioce còn đặc biệt dừng lại bên các cô gái một chút:
– Trời đã tối, các cô nên cẩn thận thì hơn.
Nói xong mới thúc ngựa bỏ đi.
Khi bóng dáng nhà vua cùng quân đội đã khuất sau những con hẻm, người lính già mới thở phào:
– Hai đứa may mắn đấy. May mà nhà vua là một người độ lượng.
Rita ậm ừ cho có, nhìn theo Kaisar lúc này cũng đã đi theo quân đội của nhà vua. Cô nhóc tự hỏi không biết có gặp rắc rối gì không. Tên ngốc, thấy cả vua đến mà còn dám ra mặt, thường thì phải biết thân biết phận mà tự né đi chứ, thân ốc mà còn đòi vác cọc cho rêu.
Nina thì hơi ngạc nhiên một chút trong khi nhìn theo bóng lưng vị hoàng đế loài người. Cách cư xử của ông ta có vẻ rất khác với vị vua đã bắt các ác ma yếu đuối để đe dọa Azazel vào ngày hôm đó. Cô gái nhỏ nghiêng đầu khó hiểu, rốt cuộc thì đâu mới là vua Charioce XVII? Một vị vua hiền từ, hết lòng vì dân; hay là một gã hung tàn, sẵn sàng bất chấp tất cả để đạt được mục đích?
Trong khi Nina còn đang chìm đắm trong mớ bòng bong của mình, Rita đã nhanh chóng hồi phục ý thức về nhiệm vụ, lên tiếng thúc giục:
– Đi thôi, Nina.
– Ừ…
Tạm quẳng những thắc mắc không có lời giải đó qua một bên, Nina chào những người lính gác cổng rồi chạy theo Rita. Nói gì thì nói, Azazel lúc này vẫn là ưu tiên hàng đầu.
Sau khi ra khỏi cổng thành, hai cô gái sẽ phải đi bộ một khoảng khá dài để đến được chỗ của Azazel và Mugaro. Tuy nhiên, họ không đến căn nhà trú ẩn ngay lập tức mà lại hướng đến một cái cối xay gió bỏ hoang cách cổng thành tầm một cây số. Rita đá ba cái vào cái xe kéo mục nát, hai nhanh một chậm, tạo thành một loại tín hiệu chỉ có người đã được giao ước sẵn mới có thể hiểu.
– Hừm, hai cô chậm quá đấy, quạc!
Hamsa phàn nàn trong khi lạch bạch bước ra từ cái cối xay gió tối tăm, cái cổ mảnh dẻ đáng thương vẫn còn đang phải kéo lê một hộp thuốc bằng cả thân người mình. Con vịt thần nheo nheo mắt nhìn hai cô gái, tỏ ý rất không hài lòng. Nhưng Rita thì lại chẳng thèm chú ý đến thái độ của nó, cô bé chỉ đơn giản trả lời:
– Có một số việc không mong muốn xảy ra. Nhưng cũng có sao, vậy càng tạo điều kiện cho mi vượt cổng thành còn gì.
Rồi cô nhóc zombie cứ thế bỏ mặc những lời tru tréo của Hamsa sang một bên, thản nhiên với lấy hộp thuốc, đeo về bên hông rồi lập tức hướng về phía căn nhà trú ẩn – nơi có tên bệnh nhân đầu rỗng quen thuộc đang đợi.
– Đi thôi Nina, Rocky, đến giờ chữa bệnh rồi.